NỬA THẾ KỶ LẶNG LẼ TRÔI ĐI Kẻ xâm lược bá quyền Trung Quốc đã phát động cuộc chiến tranh biên giới vào ngày 17/02/1979, chỉ đơn giản để dạy ...
NỬA THẾ KỶ LẶNG LẼ TRÔI ĐI
Kẻ xâm lược bá quyền Trung Quốc đã phát động cuộc chiến tranh biên giới vào ngày 17/02/1979, chỉ đơn giản để dạy cho Việt Nam một bài học. Và trong những ngày chiến đấu bảo vệ tổ quốc, theo lệnh tổng động viên từ Quốc hội và Chủ tịch nước, cả nước sôi sục lòng yêu nước đã tay súng lên đường bảo vệ bờ cỗ quê hương những tỉnh phía với chiến trường Bắc khốc liệt.
Khoảng 600.000 quân, chủ yếu là không chính quy được tuyển gọi gấp rút từ rất nhiều những nông dân, tù binh, dân quân tự vệ, Trung Quốc đã tiến đánh Việt Nam mới chiến dịch biển người nhằm hai mục đích: cắt đứt mối liên hệ và sự tranh chấp vai trò anh cả trong khối xã hội chủ nghĩa mà Liên Xô vẫn là kẻ đứng đầu; xích lại gần Mỹ để phát triển kinh tế khi cả hai cùng coi Liên Xô là một mối đe doạ chung, mặc dù với những khía cạnh khác hẳn nhau (Mỹ muốn kiềm chế Liên Xô; Trung Quốc không còn mặn mà với chủ nghĩa cộng sản thuần tuý theo quỹ đạo sắp đặt của Liên Xô). Chính vì Bắc Việt không tuân thủ Hiệp định Paris 1973, sau sự kiện nhân đạo đánh vào Campuchia để bảo vệ nhân dân nước này khỏi nạn diệt chủng của chế độ cộng sản Polpot mà do Trung Quốc thành lập và giạt dây, nên sau khi Đặng Tiểu Bình đi gặp Jimy Carter, hắn đã ngay lập tức quyết định đánh Việt Nam để chứng minh rằng Trung Quốc đã có sự lựa chọn của mình.
Các chiến sỹ đã chiến đấu kiên cường trong những đợt tấn công mạnh mẽ và không sợ chết với việc lấy quân số áp đảo làm chiến thuật chính. Giai đoạn khốc liệt nhất chỉ kéo dài trong vòng một tháng là chấm dứt, nhưng về thực chất, tiếng súng vẫn còn kéo dài tới những năm 1989 mới kết thúc và sau đó một năm hai nước đi đến ký kết Hội nghị Thành Đô nối lại hợp tác và sự bang giao giữa hai nước. Những thoả thuận đến nay vẫn còn nằm trong vòng bí mật với nhiều luồng thông tin đồn đoán khắp trong dư luận thời gian gần đây.
Tới nay, sau 40 năm im lặng và cố tình lãng quên, không một dòng chữ trong sách giáo khoa, không một tài liệu nào nhắc đến sự kiện xương máu và oai hùng này của dân tộc. Trong suốt 40 năm qua, bao nhiêu linh hồn liệt sỹ vẫn nằm trong hiu quạnh và trong đó có sự hèn nhược của nhiều lớp người. Đến nay có kẻ còn muốn phải ngồi lại với kẻ thù tạo ra cuộc chiến để thoả thuận viết lại lịch sử. Hắn vẫn còn muốn mặc cả với lịch sử, với sự thạt và với máu xương của những anh hùng đã hy sinh bảo vệ tổ quốc.
Những người lính chiến đấu đánh đổi cả thanh xuân và tương lai của mình để cho những kẻ sống trong hoà bình sợ nhắc đến tên kẻ thù, sợ gọi đích danh ket bá quyền xâm lược, sợ viết lên sự thật, và tỏ ra tâm thế của một kẻ vô sỉ đến mức khốn nạn. Với 40 năm trả giá trong im lặng của những linh hồn đã khuất, những tấm bia tưởng niệm bị đục bỏ, đập nát, những vùng đất chôn đống những xác người, những cuộc tàn sát tập thể, những sự hành quyết tàn độc và man rợ với đồng bào dân tộc mình, vẫn chưa đủ để chúng thôi dày xéo và trở nên lưu manh trên những đoạn trường cao cả và thiêng liêng của lịch sử hay sao?
Mặc cả với xương máu của những anh hùng liệt sỹ, mặc cả với những giai đoạn bi tráng của lịch sử, mặc cả với mất mát lớn lao của đất nước, và mặc cả với 40 năm đã từng im lặng tuyệt nhiên trước các thế hệ hậu thế, vẫn chưa đủ sự nhạo báng và đau đớn mà tỉnh thức lương tri của một con người? Hơn thế là, những dòng sử sách và những bài ca tuyên truyền chẳng phải vẫn hào hứng day lên nỗi đau của dân tộc mình suốt hơn 40 năm qua với những ngôn từ và giọng điệu miệt thị, phỉ nhổ, sỉ nhục: nào nguỵ quân, nguỵ quyền, nào bọn phản quốc, đám lưu vong...với chính người trong cùng một dân tộc đó hay sao?
Tỏng khi, những dòng sông nhuộm máu hàng vạn đồng bào mình về một giai đoạn hào hùng và vinh quang lại vẫn lặng lẽ chảy trôi mà từng cơn phải cuộn sóng lên nhọc nhằn nhắc nhở trong suốt 40 năm để mong một ngày được yên nghỉ và thấm tạc vào lòng nhân dân. Đến đây tôi lại nhớ tới câu nói của Hồ Nguyên Trừng trước tình cảnh giặc nhà Minh lăm le xâm lăng bờ cõi: Thần không sợ đánh, chỉ sợ lòng dân không theo. Cũng như vậy: Nhân dân không sợ chiến đấu với kẻ thù muôn phần hung hãn, người dân chỉ sợ những kẻ cầm quyền nhu nhược thoái lui khiếp phục để lòng dân oán ghét. Đó mới là cuộc chiến giữa lòng dân tộc và đánh gục mình vậy.
TỘI ÁC
Đến giờ, sau gần 40 năm chìm đắm trong sự lãng quên, lịch sử mới lại dám dấy lên về cuộc chiến tranh biên giới bảo vệ lãnh thổ năm 1979 với Trung Quốc. Ở đó mọi sự man rợ, hiểm độc và đáng kinh hãi nhất trong cách chúng giết chóc và tàn sát đối với những người lính, những dân thường, có cả phụ nữ và trẻ em của chúng ta ở các vùng Tây Bắc, đã thực sự được phơi bày.
Bao năm qua, sử sách của chúng ta lặng im, không một dòng chữ, không một tấm bia tiếc thương hay tưởng nhớ cho hàng chục ngàn người lính hay người dân thường vô tội ngã xuống bảo vệ tổ quốc. Đó có phải là sự vong ân, bội nghĩa hay không khi đã cố xóa sạch đi những dấu vết của lịch sử, của những anh hùng chết cho quê hương, cho đất nước này? Phải chăng sự hèn nhát và khốn nạn đã lấn át hết những tâm thức con người?
Tôi lớn lên chỉ được nghe về sự kiện này qua những lời kể và từ những thông tin không chính thức, chứ tuyệt nhiên chẳng thể nào tìm thấy một con chữ hay ca từ nào nói về sự kiện quá lớn và đầy đau thương nhưng cũng đầy anh dũng này của dân tộc. Vậy còn bao nhiêu dòng sử nữa vẫn còn nằm trong hố đen chưa được xới lên cho những thế hệ hôm nay và mai sau nhìn thấy?
Sự kiện Thiên An Môn, Đặng ra lệnh giết 200.000 người dân của họ để đổi lấy 20 năm ổn định, và thế vào đó là sinh mạng của khoảng 2.500 sinh viên, trí thức cấp tiến muốn thay đổi khi phản đối chính sách độc tài và sai lầm của ĐCSTQ đã bị nghiền nát và mất tích sau một đêm. Nó thực sự khiến cho thế giới này thấy được bộ mặt thật của những kẻ sát nhân máu lạnh bậc nhất, những hành xử thâm độc mang tính tàn sát đồng loại ghê rợn mà khó có thể tìm thấy ở đâu trên trái đất này. Trước đó là Mao, kẻ mà Tố Hữu đã tôn thờ và ca tụng còn hơn cả Cha Mẹ, hơn cả thánh sống, chính hắn đã ra lệnh để đánh chiếm Hoàng Sa của chúng ta năm 1974. Và cho đến giờ, mỗi ngày, chúng đang đầu độc dân ta bằng thực phẩm độc hại, tiêm nhiễm văn hóa nô dịch, bá quyền, chúng ám hại dân ta bằng cả những hệ thống máy móc, khoa học lạc hậu, cũ kỹ,...
Năm 1979, chúng đánh ta, chỉ vì để "dạy cho ta một bài học". Lý do đơn giản vậy thôi, và chúng đã giết dân ta bằng cái cách tương tự như quân diệt chủng Polpot đã làm với dân chúng của họ ở Campuchia.
Thực sự là những tội ác tày trời.
Chúng ta, có thể gác lại đau thương, bỏ qua quá khứ, tha thứ cho những sai lầm, nhưng không thể dối trá với lịch sử, không thể đánh đồng sự bao dung với sự lãng quên tội ác của kẻ thù, không thể nói về tương lai để né tránh sai lầm quá khứ. Và càng không thể vì lợi ích trước mắt mà phủ nhận sạch trơn công trạng của những anh hùng. Vì chẳng phải chúng ta lúc nào cũng lấy chiến thắng của quá khứ, lấy bài học giữ nước của các bậc tiền nhân ra để răn dạy các thế hệ lớn lên hay sao?
Có hai điều, nếu làm đại biểu quốc hội, chắc chắn tôi sẽ khôi phục lịch sử một cách trung thực nhất, và tôi sẽ cải cách giáo dục một cách toàn diện, đồng thời tôi sẽ lập nên những đạo luật tiến bộ, văn minh và chắc chắn rằng sẽ để tòa án là một thiết chế độc lập mà ở đó có thể xét xử bất kỳ kẻ đó là ai.
Nếu không như vậy, sẽ có những tội ác man rợ vẫn lẩn trốn và ẩn khuất ngoài kia theo năm tháng trên nỗi đau của dân tộc mình.
Lê Luân
No comments