PHƯƠNG TÂY VÀ PHƯƠNG ĐÔNG. Lịch sử loài người đã trải qua hơn 2000 năm sau công nguyên nhưng 2000 năm đó lại là sự đối chọi nhau giữa hai nề...
PHƯƠNG TÂY VÀ PHƯƠNG ĐÔNG.
Lịch sử loài người đã trải qua hơn 2000 năm sau công nguyên nhưng 2000 năm đó lại là sự đối chọi nhau giữa hai nền chính trị ,kinh tế và văn hóa Đông Tây.Nổi bật trong sự đối chọi ấy là sự thức tỉnh của phương Tây và sự ngủ vùi trong mê muội của phương Đông.
Có thể lấy một ví dụ đơn giản để so sánh đó là giữa nước Mỹ và Trung Quốc.
Nếu như lịch sử hơn 200 năm của nước Mỹ là lịch sử của sự phát triển không ngừng về cải cách thể chế chính trị: từ lý thuyết nhà nước phân quyền, tam quyền phân lập đến hiến pháp, bảo hiến, luật pháp, dân chủ, nhân quyền, cải cách tư pháp, thiết lập đối lập hợp pháp , đa đảng, tự do bầu cử... thì lịch sử của Trung Quốc là lịch sử tranh đoạt quyền lực của các chế độ phong kiến Chu , Thương, Tần, Hán, Thục Hán, Ngô, Triệu, Lương, Đường, Nguyên, Mãn Thanh...
Trong khi nước Mỹ đề cao tinh thần pháp trị ,không ai ở trên luật thì người dân Trung Quốc vẫn mải mê chìm đắm trong tinh thần quân tử Tàu, tinh thần võ hiệp của các hiệp sĩ , đề cao các bậc minh quân, các ông quan liêm khiết như Bao Công... Tiểu thuyết võ hiệp của Kim Dung sống trong tinh thần ấy và như là một cứu cánh cho việc giải thích về sự tồn tại của các chế độ độc tài. Người dân phương Đông không hề duy lý và họ luôn cho rằng xã hội không cần các thiết chế mà chỉ cần các lãnh tụ độc tài anh minh.
Chủ nghĩa cộng sản đã có từ thời tiền sử , từ thời chiếm hữu nô lệ của loài người. Nhưng sang đến thế kỷ 20, môt thế lực độc tài của nước Nga đã khai thác chủ nghĩa này để trở thành một hiểm họa của nhân loại khi giết hại đến hơn 100 triệu người. Thực chất chủ nghĩa cộng sản hiện đại được xây dựng căn cứ trên cảm nhận mê muội về thế giới của người phương Đông. Bởi thực chất chế độ cộng sản của Lê nin, Mao...chỉ là một biến thể của chế độ phong kiến trong đó vai trò của ông vua được thay bằng đảng chính trị, các nhân vật võ hiệp được thay bằng các mẫu "anh hùng cộng sản".
Trong lúc phương Tây liên tục cho ra các phát minh khoa học dựa trên nền tảng một thể chế chính trị hợp lý thì phương Đông vẫn đắm chìm vào "con trâu và cái cày", vào các giáo phái, vào mê tín và đủ thứ cố tật khác.Một trong các đặc điểm của phương Đông là sống thiên về cảm xúc, kém về tư duy logic nhìn và phán đoán sự việc một cách cảm tính.
Ảnh hưởng sâu nặng nền văn hóa Trung Hoa , người Việt Nam vẫn xem việc nô lệ cho một thứ quyền lực độc tài là điều bình thường. Ở thế kỷ 21 nhưng họ vẫn còn say đắm với các "hiệp sĩ đường phố", sùng bái nhân cách và tôn thờ sự sáo rỗng về các lãnh tụ , các anh hùng được truyền thông của chế độ độc tài vẽ ra.
Họ hầu như xa lạ với việc sử dụng lá phiếu, xuống đường biểu tình để dạy dỗ chính quyền, dùng tự do ngôn luận để biểu đạt chính kiến. Cả hai phía vẫn chưa hiểu thế nào là đối lập hợp pháp, sự cần thiết của đa đảng và trong thâm tâm vẫn ca ngợi tài năng , đạo đức của các cá nhân trong lịch sử.
Chính vì vậy người Việt cũng như người phương Đông đang mắc kẹt trong một ý thức hệ. Đó không phải chỉ là ý thức hệ cộng sản mà cao hơn đó là ý thức hệ nô lệ. Người Việt cũng như người phương Đông đang nô lệ cho quyền lực và sùng bái quyền lực của cá nhân chứ không hề biết được sức mạnh của mình.
Chính vì thế nên họ thường đổ lỗi cho số phận, tạo hóa chứ không hề thấy được cái lỗi của chính mình. Khi họ không quyết định được số phận của chính mình thì không ai có thể quyết định thay cho họ. Và bi kịch đến như một quy luật tất nhiên.
Cuộc chiến tranh thương mại giữa Mỹ và Trung Quốc diễn ra sau 18 năm chấp nhận cho Trung Quốc đứng vào tổ chức thương mại thế giới WTO đã chỉ ra rằng sân chơi của của các thể chế dân chủ đa đảng không thể cho một kẻ độc đảng, không đối lập vào đứng chung.
Tại sao ?
Một thể chế chính trị không có đối lập tức là không có người, tổ chức ngăn cản sự duy ý chí của thế lực nắm quyền, từ đó dung túng cho sự làm ăn gian dối, bất chấp luật pháp quốc tế và các hiệp ước cũng như các tóa án trọng tài quốc tế. Kết quả của sự dung túng này sẽ đe ra một nền kinh tế trỗi dậy vượt bậc, đi lên bằng ăn cắp công nghệ , chất xám trí tuệ của nhân loại. Và bài học về chủ nghĩa phát xít Đức, Ý, Nhật hình thành sau cuộc khủng hoảng kinh tế thế giới 1936-1939 vẫn còn đó. Cuộc chiến tranh thế giới lần thứ 2 do chủ nghĩa tư bản cánh hữu cực đoan gây ra đa giết chết hơn 25 triệu người. Nếu không chuyển đỏi thể chế sang đa đang , đa nguyên Trung Quốc buộc phải chọn lựa giữa 2 con đường: sụp đỏ bởi sự vùng dậy đấu tranh giai cấp của nông dân và công nhân, con đường thứ hai là lợi dụng chủ nghĩa dân tộc để phát động một cuộc chiến tranh xâm lược châu Á, tái hiện lại chủ nghĩa sô vanh nước lớn để giành vị trí độc quyền lãnh đạo Trung Quốc và cả thế giới.
Báo Vietnamnet hôm nay hô hào :" Cải cách thể chế để đất nước tăng tốc cất cánh". Nhìn qua những người am hiểu chính trị đèu biết ngay là trò lừa đảo. Cải cách thể chế phải là thừa nhận một thể chế chính trị đa đang, có đối lập.Từ đó mới có thể tạo ra nhà nước pháp quyền thay cho nhà nước đảng quyền.
Nhưng đảng cộng sản có vì lợi ích dân tộc để chia sẻ quyền lực cho nhân dân hay không ? Đảng cộng sản có dám cạnh tranh lá phiếu với các đảng phái khác trong một cuộc bầu cử tự do có giám sát của Liên Hiệp Quốc hay không ?
Câu trả lời là không bao giờ.
Vì đảng cộng sản với năng lực quản lý kinh tế, chính trị, văn hóa, giáo dục yếu kém sẽ bị loại ngay từ vòng gởi xe nếu có một cuộc bầu cử công bằng. Và tất cả các đảng viên tham nhũng, gây nợ máu với nhân dân sẽ bị xử tội một khi đất nước có tam quyền phân lập, tòa án độc lập.
Do vậy màn cải cách thể chế phải nói cho đúng là "cải cách đảng chế" . Nó chỉ cải cách lại cái gọi là "dân chủ trong nội bộ đảng". Khi một đang vẫn nắm quyền không mở rộng chính phủ thì trò cải cách chỉ là trò hề.
Tuy nhiên đang cộng sản đã quá quen với việc diễn hài. Chỉ khi nào kinh tế Trung Quốc và Việt Nam diễn ra các cuộc khủng hoảng dẫn đến sụp đổ và dân đổ ra đường bất tuân dân sự thì đảng mới thôi diễn hề.
Dương Hoài Linh
Không có nhận xét nào