Nhật ký tạm giam Tầm khoảng 9h sáng ngày 16/06 thứ 7 đẹp trời tôi có mặt tại chợ bến thành và tôi đi dạo đường phố saigon vào ngày cuối tuần...
Nhật ký tạm giam
Tầm khoảng 9h sáng ngày 16/06 thứ 7 đẹp trời tôi có mặt tại chợ bến thành và tôi đi dạo đường phố saigon vào ngày cuối tuần và tôi đi theo con đường Lê Lợi rồi rẻ qua đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa và cứ thế tôi thong dong đi bộ ngắm con đường hàng quán,xe cộ,khách du lịch nhưng đâu có nhộn nhịp như mọi ngày khi đường phố vào thời điểm này vắng 1 cách khác thường và thay vào đó là tôi bắt gặp những barie chắn và tốp công an đủ loại sắc phục giao thông,cscđ,và cả chìm nổi dày đặt và rải rác khắp mọi nơi.Lúc đó trong lòng tôi nghĩ sao saigon là nơi thu hút khách du lịch rất nổi tiếng ở Việt Nam mà tại sao cuối tuần đẹp trời thế này mà những hình ảnh tôi nhìn thấy thật khác thường vậy thì thử hỏi khách du lịch nào muốn đến tham quan đây?
Sau đó tôi vẫn cứ ung dung đi thẳng con đường Nam kỳ khởi nghĩa và đến công viên 30/4 tôi thật rùn mình cảnh tượng công viên vắng người dân vui chơi mà chỉ thấy côn an đâu đâu cũng côn an rải rác khắp nơi và dọc con đường Lý Tự Trọng là nơi đỗ xe côn an dày đặt từ xe 2 bánh đến xe tải toàn là xe côn an và tôi thầm nghĩ cảnh tượng này chẳng khác cái thời lệnh giới nghiêm mà tôi vẫn thường nghe kể,quá bất an cho xã hội khi những hình ảnh như thế này và lúc đó tôi đưa mắt nhìn vào công viên và thấy ghế sắt dài có tựa lưng và tôi nhanh chân đến ngồi xuống để nghi ngơi và châm1 điếu thuốc ngẫm nghĩ cảnh tượng quá quái lạ đến 1 cách khác thường mà tại sao chính quyền họ vẫn để như vậy không lẻ saigon đang có giới nghiêm hay sao?và sau đó tôi cũng hút xong điếu thuốc và dập điếu thuốc đi bỏ vào sọt rác và tôi tiếp tục đi dạo ngang qua nhà thờ Đức Bà khi đó tôi thấy có rất nhiều tốp khách đứng vui chơi chụp hình và xen vào đó là rất đông và rất rất đông các công an từ csgt cscđ và nhiều thanh niên mặt mày bặm chợn cứ đảo mắt liên tục và tôi có cảm tưởng họ không lẻ là những tên lưu manh trộm cướp trà trộn đám đông hay sao mà điều tôi suy nghĩ như thế quá vô lý vì nơi đây công an mặc sắc phục rất đông kia mà thì tại sao họ lại để số lượng thanh niên bất hảo như thế thật khó hiểu số thanh niên đó làm gi ở nơi đây mà sao tụ tập quá đông?
Sau đó tôi buồn cũng không thèm đứng lại xem cảnh quang nữa mà tôi băng ngang qua nhà thờ từ hướng trường Hoà Bình đi thẳng qua bưu điện thành phố và khi tôi vừa bước được khoảng hơn 5-6 bước chân trước bưu điện thì cảnh tượng xảy ra với bản thân mình 1 cách quá vô lý và rất nhanh làm tôi chưa kịp suy nghĩ,đó là 1 anh thanh niên cao ráo mặc áo sơ mi caro màu xanh da trời tai đeo 1 dây phone tới bá vai tôi và nói:
Anh thanh niên nói rằng:Tôi tình nghi a nên tôi yêu cầu a cho tôi kiểm tra giấy tờ tuỳ thân của a.
Tôi trả lời:A là ai mà tại sao đòi kiểm tra giấy tờ của tôi
Anh ta nói a rằng nơi đây là khu vực an ninh báo động cấp độ 3
Tôi hỏi lại cấp độ 3 là gi tôi không hiểu vì đó là gi
Anh ta tỏ vẻ rất khó chịu và lớn giọng với tôi rằng cấp độ 3 là cấp độ 3
Tôi đáp lại đó là từ chuyên môn gi tôi không hiểu
Anh ta gằng giọng như muốn phát tháo với tôi với thái độ rằng :bây giờ tôi kiểm tra giấy tờ tuỳ thân của a và a có đưa hay không?
Tôi đáp lại anh là ai mà đòi kiểm tra giấy tờ tôi
Anh ta nói anh ta là an ninh bảo vệ ở đây có quyền kiểm tra giấy tờ của bất cứ ai
Tôi đáp lại nếu vậy a làm thế là cản trở quyền tự do đi lại của công dân như tôi và a làm vậy có biết tôi rất khó chịu khi anh là an ninh bảo vệ ở đây mà tôi không biết anh có phải là an ninh hay không tại sao tôi lại đưa giấy tờ cho anh kiểm tra được
Anh ta quát tháo lớn tiếng rằng bây giờ anh không đưa đúng không?vậy a đang chống đối người thi hành công vụ
Tôi đáp lại anh đừng vu khống tôi như vậy khi tôi không biết anh là ai mà tôi chỉ nghe a nói a là an ninh bảo vệ ở đây mà thôi thì làm sao tôi tin anh.
Khi đó anh ta bắt đầu ra ám hiệu và lập tức có 2 thanh niên tuổi đời khá trẻ đi đến bên cạnh tôi và họ bám sát vào tôi như thể tôi là nam châm vậy.chưa kịp nhìn kỹ 2 thanh niên đó mặc áo gi mà chỉ nhìn được 1 thanh niên tướng mập mặc áo thun đen đeo túi xách và e còn lại tôi chưa kịp nhìn rõ thì ở phía bên hướng nhà sách xuất hiện tầm hơn6-7 công an mặc sắc phục đến bao vây tôi và liên tục là cscđ cũng chạy đến thế là 3 người thanh niên mặc đồ bình thường bám chặt siết cổ tôi và giữ tay tôi lại,lớp kế tiếp là 6-7 công an mặc sắc phục lớp sau cũng là cscđ tạo thành 1 vòng tròn và tôi là tâm của vòng tròn và mọi việc diễn ra theo kiểu kẹp cổ bá vai văng tục hăm doạ và cái vòng tròn cứ di chuyển ra vỉa hè và họ nói liên tục theo lối nói khủng bố tinh thần tôi và khi vừa đến vỉa hè thì vòng trong tan rã và họ xúm lại đẩy tôi lên 1 chiếc xe tải nhỏ có 2 băng ghế 2 bên thành xe và tôi lúc đó nói với họ rằng: các anh không cần phải đẩy tôi tôi tự đi mà các anh làm vậy là xâm phạm đến thân thể sức khoẻ của công dân hay không,nhưng lời nói đó của tôi họ không để ý mà cứ liên tục đẩy tôi phải lên xe khi đó tôi bước lên và nhìn về hướng bưu điện thấy mọi người nhìn tôi có vẻ tôi thấy họ bất mản khi thấy cảnh như thế này diễn ra tại điểm du lịch của tp và ai cũng ngơ ngác,,
Khi xe chuẩn bị chạy thì có 2 thanh niên nhảy lên xe đó là anh đã chặn tôi lại và 1 e còn khá trẻ mặc áo đen.Trên đường đi 2 người này luôn văng tục và hăm doạ tôi về đến nơi cho mày biết cái tội hỏi nhiều
Khi đó tôi nói lại thì tôi không biết cấp độ 3 là gi với nữa đó là từ chuyên môn của các a vì thế các a phải giải thích cho tôi biết chứ sao lại nói tôi hỏi nhiều là sao?
2 thanh niên luôn hằn học như nôn nóng đến nơi để thoả mãn thú tính của họ
Khi xe đến nơi thì tôi cố quan sát xem nơi họ đưa tôi đến là đâu và lúc đó tôi thấy bảng có hình ảnh cờ và khi đó nhìn kỹ lại thì đó là công viên tao đàn và xe họ chạy thẳng ngang qua sân bóng đá cỏ nhân tạo chạy vô sâu bên trong và họ kéo tôi xuống xe và bắt đầu là những câu chửi thề và những lời hăm doạ đòi đánh tôi ngay khi xe dừng hẳn
Khi tôi xuống xe là họ đưa tôi vào 1 cái nhà mà được dựng lên bằng tôn và họ đưa tôi vô qua cái cửa rẻ vào tay phải 1-2 bước chân là họ hét lớn mày đứng đó và cởi hết đồ ra bỏ túi sách xuống và mày lấy hết đồ trong túi sách ra và song song đó là rất đông cả người không mặc sắc phục lẫn mặc sắc phục bám sát và bắt đầu sờ mò vào các túi quần của tôi và họ lấy điện thoại của tôi ra và họ sờ mò khắp nơi trong các túi quần tôi xem tôi có để thứ gi trong túi cho họ thoả mãn suy nghĩ hay không nhưng tất cả đã xong cảnh sờ mó lục lọi các túi quần tôi thành quả là họ lấy cái điện thoại của tôi và họ đưa qua tay cho 1 cô gái mặc áo khoát màu xanh quần jean tóc uốn lăn quăng
Cảnh diễn ra rất nhanh cứ bủa vây tôi làm tôi chưa kịp quang sát kỹ bên trong nhà to dựng bằng tôn này chưa gi mà chỉ thấy được rất đông người ở trong nhà này và nghe rất ồn ào.
Còn tiếp...
NHẬT KÝ TRONG ĐỒN NGÀY 16/6
Phần 2: “Mày đéo nhận thì cũng đi 88”.
Khoảng 0h00 rạng sáng ngày 16 thì bắt đầu thấm mệt vì những cú đấm, trỏ, tát vào đầu thì viên AN đánh Tín bước ra phía ngoài để nghỉ ngơi và cho tiếp một viên AN khác bước vào để tiếp tục hỏi cung.
Với sự mệt mỏi và đau đầu tôi lại không hiểu được tại sao cùng là dòng máu đỏ da vàng chảy trong người dòng máu Việt, gọi nhau là đồng bào có thể xuống tay trong khi tôi chẳng làm gì nên tội xét trên phương diện pháp luật và đang bị giam giữ trái phép khi những người đang đại diện cho pháp luật lại sử dụng “luật rừng”.
Viên AN khác bước vào với những câu hỏi được lặp đi lặp lại nhiều lần:
- 10/6 đi biểu tình với ai? Ở đâu? Nhận nhiêu tiền để kích động biểu tình? Nhóm mày có bao nhiêu người? Tổ chức mày tên gì?
Tôi chỉ nhìn xuống gầm bàn và không nói gì, mặc những câu hỏi cứ lặp đi lặp lại không chán.
Bốp... một bạt tay vào mặt làm tôi choáng váng và tim đập nhanh hơn, lòng tức giận càng dâng lên cao khi tôi đang bị tra tấn để hỏi cung mà tôi chẳng được biết người đang tra khảo mình là ai? Tên gì? Chức vụ cấp bậc ra sao?
Tôi trừng mắt và tên AN bước ra ngoài để gọi tên khác vào tra hỏi tôi tiếp, lúc này thì tên đánh tôi lúc nãy bước vào với dáng điệu lịch sự như thông cảm cho tôi đang bị hành hạ nơi cơ quan CA, nhẹ nhàng bắt ghế ngồi sát tôi, đặt tay lên vai và nói:
- Điện thoại này có phải là của mày không Tín?
- Phải!
- Vậy mật khẩu là gì?
- Tôi bị đánh nhiều nên không nhớ được mật khẩu là gì?
- Vậy cái đt này đâu phải của mày?
Lúc này cái đt mà tôi yêu quý được đập xuống bàn, gõ vào cạnh bàn, nhìn thấy thì xót xa nhưng nghĩ thôi kệ “đời ta ba đời nó”.
Quăng cái đt qua một bên, viên AN bóp tay vào xương đòn xoa xoa vài cái và nói:
- Thôi cứ hợp tác đàng hoàng rồi về, chứ chống đối như vầy chỉ thiệt thân mà thôi!
- (im lặng)
- Đm tao nói đàng hoàng đéo nghe thì tao đéo cần mày ký nữa, bằng chứng rõ ràng như vầy tao cho người vào làm chứng cho mày đi theo điều 88 mà đéo cần mày ký.
- (im lặng)
Tôi nghĩ nếu như pháp luật mà chỉ dựa vào mấy cái nhảm nhí đó để kết án thì đó là luật gì, chỉ khi nào chính bản thân ký nhận thì mới có thể khởi tố bị can trong khi tôi bị đưa về vì kiểm tra hành chính tạm trú bình thường.
Lúc này thì cả 2 viên AN bước ra ngoài, tôi dịu người lại và điều tiết cơ thể để nó được nghỉ ngơi sau những phút giây căng thẳng thần kinh và gồng mình trước những cú đánh.
Khoảng 15’ sau họ quay lại và lại tiếp tục những câu hỏi, lúc này thì Tín yêu cầu được chai nước suối uống vì vào đồn mấy tiếng mà chẳng có được miếng nước trong khi cứ khai thác để gây sự mệt mỏi và mất tinh thần.
- Hợp tác rồi có nước, tao còn không có uống lấy đâu mày uống.
Tôi gục mặt và không trả lời bất cứ câu trả lời nào nữa vì cổ họng đã khô khan khó chịu, lúc này thì viên AN đá mắt ra hiệu lấy nước cho Tín.
- Có nước uống theo yêu cầu của mày rồi, hợp tác đi chứ Tín?
- Bây giờ buồn ngủ quá, 1h sáng mà còn làm việc thì sức đâu mà trả lời!
- Mày biểu tình ngày 10/6 ở đâu?
- (Lắc đầu)
- Mày đi với ai trong nhóm đó?
- (Lắc đầu)
- Con c*c gì mày cũng lắc, mày tên Tín tao gọi mày là “Tín Lắc” nha! Mày thứ hai thì tao kêu mày là “Hai Lắc nha Tín.
Tôi cười vì cái biệt danh này, nghe nó cũng hay hay và thú vị.
- Ở Cần Thơ Mẹ mày có biết mày tham gia tổ chức lật đổ không?
- (im lặng)
- Thôi để tao mời đồng hương của mày vô để nói chuyện cho dễ nha!
Bước ra và trở vào với một viên AN khác khi bước vào được sự chào đón của các CA trong đồn:
- Anh mới lên hả?
- Lên áp giải tội phạm về.
- Thằng này đó hả?
- Uhm.
Thái độ đó đã làm tôi sững sờ khi lúc nãy đi vệ sinh tôi đã thấy chiếc xe Fortuner biển xanh Cần Thơ đậu ngoài nhà xe, trong xe đang được bật máy lạnh và nổ máy sẵn để chờ đón tôi về thụ án ở Cần Thơ.
Bước vào ngồi xuống ghế đối diện tôi, viên AN ngồi bên cạnh nói là hai người tâm sự với nhau cho vui vẻ nha rồi bước ra ngoài.
- Lên đây lâu chưa Tín?
- Anh tên gì? Làm ở đâu và chức vụ gì?
- Mày hỏi làm gì?
- Hỏi để tiện xưng hô
- Không cần đâu, lên đây lâu rồi có về thăm Mẹ dưới quê lần nào không?
- Lâu rồi không về
- Mới thấy về hôm trước mà sao nói lâu
- Sự việc ngày hôm qua ra sao tôi còn không nhớ nói chi là lâu rồi.
- Facebook Nguyễn Tín có phải là của mày không?
- Tôi không sử dụng facebook.
- Mày nói nghe mắc cười quá, con nít học lớp 5 nó còn biết chơi mà mày nói sao mày không biết.
Lúc này thì tôi chẳng thèm nói nữa, chỉ cảm thấy tức khi lúc chiều 15/6 CA phường An Thới đã cưỡng chế Mẹ tôi lên đồn CA để làm việc, yêu cầu Mẹ tôi phải gọi và kêu tôi về gấp. Đến khi tôi gây áp lực thì họ mới cho Mẹ tôi về lúc 18h30 cùng ngày.
- Chiều nay anh cho người bắt Mẹ tôi lên đồn CA đúng không?
- “Mời” thôi chứ ai bắt hồi nào.
- Mẹ tôi nói là buôn bán cả ngày mệt mỏi mà các ông dẫn quân xuống ép Mẹ tôi lên cũng vì kiểm tra hành chính, sức khoẻ Mẹ tôi không được tốt tay chân lại bị đau nhức sưng phù mà các ông cũng chẳng tha.
- Lên chỉ kiểm tra hộ khẩu hành chính xong rồi cho về thôi
- Kiểm tra cái gì mà không cho Mẹ tôi sử dụng đt để gọi cho tôi? Khi Mẹ tôi nhắn tin thì các ông cướp máy để đọc tin nhắn tôi gởi cho Mẹ? Cái đó gọi kiểm tra hộ khẩu sao?
Tôi trừng mắt nhìn tên AN Cần Thơ và người đã bừng bừng khi Mẹ tôi bị chính những con người này xâm hại về sức khoẻ và tinh thần của Mẹ tôi, trước giờ đây là lần đầu tiên tôi cảm thấy có lỗi với Mẹ vì Mẹ không hề ngăn cản những việc làm của tôi mà chỉ khuyên con trai cẩn thận là Mẹ an lòng rồi!
————-
Qua đây cũng xin được cảm ơn các anh chị đã liên lạc với Mẹ em và đưa Mẹ cùng luật sư đến để bảo lãnh em ra khỏi hang, có lẽ những động thái này đã khiến em được thả sớm hơn dự kiến là 72 tiếng. Ơn này em xin ghi khắc và nhớ mãi tấm lòng của mọi người đã dành cho em!
————-
Tạm thời tới đây để kết thúc phần 2, phần tiếp theo Tín được đưa vào phòng và...
Không có nhận xét nào